Thứ ba, 30/11/2021 10:07 (GMT+7)

Bài thơ: Qua sông nhất định lỡ duyên phai màu

MTĐT -  Thứ năm, 21/10/2021 11:35 (GMT+7)

Mỏi chân mưa gió đầu đời / Chu thiên chẳng vội, cứ từ vòng xoay

tm-img-alt
Ảnh minh họa

Đường đi mòn mỏi bao năm 
Đón mưa đợi gió rồi trông sao trời 
Tóc xanh bạc trắng đỉnh đồi
Qua sông kẻo lỡ một đời xác phai 

Biết rằng cuộc sống kiếp con 
Thân hình mượn bóng máu xương tự tồn 
Buồn vui đủ cả phần hồn 
Dấu chân hằn đá dấu mòn non cao 

Tuổi sinh số đã cương lao
Ý Trời thiên định vận người hợp duyên 
Hồng son nhất một hậu tiên 
Truyền lưu vòng cõi chuyển lên phụng ngời 

Mỏi chân mưa gió đầu đời 
Chu thiên chẳng vội, cứ từ vòng xoay
Vận đến thời cuộc biết hay 
Bước chân nửa bước thấy ngay sơn hà 

Người rằng ngẫm mộng đến là
Kết sinh duyên hợp rung miền xa cao 
Thiên địa vận số về sao 
Đến đưa, đưa đến kết tiên hậu hiền 

Đường đi vẫn ngóng đưa về 
Tóc xanh rồi trắng một đời tận tâm 
Dù thiên tượng có bão dông
Qua sông nhất định, lỡ duyên phai màu 

Nguyễn Văn Long - Trung tâm truyền thông, Đại học KD và CN Hà Nội.

Hà Đông, ngày 20/10/2021

Bạn đang đọc bài viết Bài thơ: Qua sông nhất định lỡ duyên phai màu. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0912 345 014 Hoặc email: [email protected]

Cùng chuyên mục

Kệ...
Kệ mây với gió đầy trời//Kệ đêm lạnh giá trăng vời vợi xa...
Gửi...
Gửi mây lặng lẽ mang đi//Những khi trống trải những khi xao lòng...
Bài thơ: Ngôi trường ở tuổi sáu mươi
Môi trường và Đô thị Việt Nam giới thiệu bài thơ "Ngôi trường ở tuổi sáu mươi" của cô giáo Nguyễn Mai Hạnh - Nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Tân Yên số 1.

Tin mới