Thứ sáu, 30/09/2022 01:42 (GMT+7)

Bài thơ: Ta đi về muôn kiếp về sau

Nguyễn Long -  Chủ nhật, 14/08/2022 14:37 (GMT+7)

Ta đi về sao chẳng thấy mâyKhông gian tĩnh, lạnh im mờ mịt

Ta đi về sao chẳng thấy mây
Không gian tĩnh, lạnh im mờ mịt 
Thân bóng người theo bước trầm mặc 
Bóng đêm hồn, lặng lẽ sinh linh 

Ta đi về mỗi cảnh lát thôi 
Bầu trời xanh hay đen sương nhạt 
Bóng chân hồn, cảnh đây nhãn ngược 
Kiếp dương trần, nhân quả hôm nay 

tm-img-alt
Ảnh: Internet

Có những người tiệm hoá, hồn bay 
Chẳng lưu dấu chân đan, phước nghiệp
Nơi Âm gian khẩn cầu ấn điệp 
Hỏa đức phần, ai tạo ra duyên 

Có bao hồn, chịu ngục thật lâu 
Không tin Đạo, khi còn trần thế 
Nghiệp đã gây mà không sám hối 
Mệnh đến rồi, hồn bỏ xác thân 

Có những hồn tang tóc đau thương 
Cả dương cát và hồn Âm giới 
Kiếp đời sau, luân hồi về với 
Hiện thân rồi, đâu nhận ra thân !

Có triệu hồn, biển khổ khóc vương 
Ngục đen buốt, tan linh khắc nhập 
Biết đâu thời được đi thoát lượt 
Về nơi hồn, ước vọng đạo thương 

Có ngàn triệu hồn vẫn máu xương 
Bao cửa ngục chưa qua tội khổ 
Hồn kêu về, xin dương trợ niệm
Giáng Kinh vàng, thánh thót khai ân 

Ta đi về, tiến nhập miền vương 
Nguyện độ dẫn, chân hồn bái đạo 
Phật pháp môn, tâm Kinh giác ngộ 
Linh qui hồn, thoát cảnh biển đau 

Ta đi về muôn kiếp về sau 
Chỉ nhẫn muốn hằng hà phổ độ 
Tất cả những kiếp thân, tạo mở 
Thế giới trường, đạo pháp quang không 

* Nguyễn Văn Long ( GL), Huyền Âm Đạo Quán , ngày 13/8/2022(16/7 âm lịch); Đại mỗ, Nam Từ liêm, Hà Nội.

Bạn đang đọc bài viết Bài thơ: Ta đi về muôn kiếp về sau. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0912 345 014 Hoặc email: [email protected]

Cùng chuyên mục

Tin mới