Hà Nội, Thứ Tư Ngày 17/07/2019

Vẻ đẹp trong bài thơ Giao thừa của Đỗ Trung Quân

TÂM NGUYỄN, 06:09 06/02/2019

“Giao thừa” có “áo vàng bay”, có “hoa mai”, “hoa đào”, có “nắng hoa”... Những hình ảnh hết sức đáng yêu, tình tứ và cũng đầy lãng mạn.

Áo vàng bay qua ngõ nửa đêm

Một chút hương mùa theo áo em...

Một chút xuân nồng trong khói pháo

Một chút thời gian đi rất êm

Có nụ xanh nào đang trở giấc

Sớm mai trầm ngát sớm mai đào

Sớm mai thức dậy xoè tay đón

Một tuổi vừa thêm rất ngọt ngào

Một tuổi vừa thêm như mứt sen

Hoa đào rụng xuống má hây ngon

Hoa mai rụng xuống vàng trên áo

Lá nõn cài lên mái tóc huyền

Và nhẹ - đêm vừa nhón bước qua

Sớm mai ai có đến thăm nhà

Nhìn em chớ có nhìn lâu nhé

Lơ đãng như... ngoài sân nắng hoa.

“Giao thừa” bắt đầu từ hình ảnh “áo vàng bay” trong một không gian vô cùng lãng mạn. Thời khắc của sự chuyển biến vạn vật, lúc “hai mùa đưa tiễn nhau” trào lên trong lòng mỗi người bao nhiêu cảm xúc. Vì vậy nên mới “xoè tay đón” “một tuổi vừa thêm rất ngọt ngào” “như mứt sen”.

Với một vài nét bút đơn sơ, tác giả đã chuẩn bị cho “giao thừa” một sắc thái nhẹ nhàng, không lung linh những ánh điện màu thành phố, không xô bồ cốc chén... Giao thừa thật ngộ nghĩnh, đáng yêu. Đỗ Trung Quân đã phóng tầm mắt thật bao quát để thu nhận một cảnh tượng chỉ có trong khoảnh khắc giao thừa:

“Sớm mai thức dậy xoè tay đón

Một tuổi vừa thêm rất ngọt ngào

Một tuổi vừa thêm như mứt sen

Hoa đào rụng xuống má hây ngon

Hoa mai rụng xuống vàng trên áo

Lá nõn cài lên mái tóc huyền”

Tôi đã đọc khá nhiều bài thơ tất hình ảnh hoa đào, nhưng chưa thấy hình ảnh hoa đào nào “rụng xuống má hây ngon” như trong “giao thừa” của Đỗ Trung Quân. Hình ảnh trên độc đáo thua kém gì hình ảnh “đào hoa y cựu thiếu đông phong” của Thôi Hộ đâu.

Còn nữa, hình ảnh “đêm vừa nhón gót qua”, “nụ xanh đang trở giấc”, “Hoa mai rụng xuống vàng trên áo. Lá nõn cài lên mái tóc huyền”... Thiếu nữ nhận được từ mùa Xuân những món quà thật ngộ nghĩnh, đáng yêu: “Một tuổi vừa thêm rất ngọt ngào”...
Không gian trong “giao thừa” được miêu tả viễn cảnh, sống động từ lúc ban đầu. Những “áo vàng”, “ngõ”, “hương mùa” đã làm giàu thêm hình ảnh cho toàn bài thơ. Mặc dù chỉ mới là viễn cảnh của đêm giao thừa nhưng với đôi mắt quan sát tinh tường của nhà thơ, người đọc vẫn có thể cảm nhận cụ thể, tỉ mỉ được không khí của đêm giao thừa.
“Giao thừa” chưa phải là bức tranh toàn cảnh, nhưng với nhiều hình ảnh đã được điểm qua hết sức nhẹ nhàng, đã cho chúng ta thấy được thiên nhiên đang giao mùa, trời đất đang từng giờ từng phút thay da đổi thịt.

Trời đất đổi thay như ta vừa lớn, đang giã biệt dần những ngô nghê, thơ dại; mạnh mẽ khoác lên vai bao nhiêu mộng ước, hoài bão tương lai phía trước.

Trong khoảnh khắc giao thừa, tin rằng ai cũng đang nghe trong lòng mình bao chuyển biến, những rạo rực khi đón một tuổi mới, một mùa Xuân mới.

Bức tranh giao thừa khép lại cùng với hình ảnh “sớm mai”, nhưng dư âm ngọt ngào, đáng yêu của giao thừa vẫn theo bước chân của người thiếu nữ trong bài thơ đến “thăm nhà” từng người một.

Sau đêm giao thừa, hình như ai cũng trẻ trung hơn, đẹp hơn. Sáng mồng 1 Tết, “ai” đó có “đến thăm nhà” thì “chớ có nhìn lâu nhé”, nhìn chút chút như nắng xuân lơ đãng ngoài sân thôi:

“Sớm mai ai có đến thăm nhà

Nhìn em chớ có nhìn lâu nhé

Lơ đãng như... ngoài sân nắng hoa”

Bài thơ đẹp như những giọt sương mùa xuân long lanh trên vùng cỏ biếc.

Loading...
Bạn đang đọc bài viết Vẻ đẹp trong bài thơ Giao thừa của Đỗ Trung Quân tại chuyên mục Văn hóa. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0913 385 005 - 0917 681 188 Hoặc email: bandientu.mtdt@gmail.com
Tin cùng chuyên mục Văn hóa