Thứ bảy, 29/01/2022 09:08 (GMT+7)

Kỳ lạ người phụ nữ 20 năm không đón giao thừa cùng gia đình

TRANG TRIỆU -  Thứ ba, 28/11/2017 15:32 (GMT+7)

Khi màn đêm buông xuống, người người đang hối hả trở về nhà sau một ngày dài làm việc nhưng với cô Phương thì đây mới là thời gian bắt đầu cho công việc của mình.

 Tiết trời đầu đông trên đường Trần Quốc Vượng, Hà Nội những ngày cuối tháng 11.2017 bóng dáng người phụ nữ nhỏ bé, đội một chiếc mũ vải rộng vành, khăn trùm kín mặt, bước những bước đi nặng nhọc đang cố đẩy chiếc xe chở đầy rác về địa điểm tập kết, để lại ấn tượng khó quên trong tôi.

Cô Phương đang còng lưng đầy chiếc xe rác cao quá đầu về địa điểm tập kết.

Tên đầy đủ của cô là Hoàng Thị Phương năm nay đã 54 tuổi, cô có 20 năm ròng gắn bó với nghề công nhân vệ sinh môi trường. Và cũng là từng ấy năm cô không được đón giao thừa bên gia đình.

Chiều nào cũng vậy, cô Phương lại đạp chiếc xe đã cũ kỹ của mình từ Đông Ngạc đến phường Dịch Vọng Hậu để bắt đầu một ngày làm việc. Đồ nghề của cô cũng đơn giản chỉ là cây chổi tre và chiếc xe rác. Trời lạnh mà cô chỉ mặc có một chiếc ảo mỏng và khoác chiếc áo bảo hộ bên ngoài. 

Đây là người bạn tri kỷ đã theo cô Phương nhiều năm qua

 Hàng ngày cô Phương phải làm việc từ 4 giờ chiều cho đến 12 giờ đêm. Đó là những ngày thường, còn khi đột xuất xe vận chuyển có sự cố hoặc vào dịp lễ Tết, ngày mưa bão hay cuối tuần lượng rác tăng đột biến thì phải làm đến 2 - 3 giờ sáng mới được về, cô Phương chia sẻ.

Làm nghề lao công đồng nghĩa với việc chấp nhận sự hôi hám, độc hại ảnh hưởng đến sức khỏe và cả những mối nguy hiểm. Cô Phương chia sẻ trong suốt 20 năm làm việc, bị xe đụng nặng thì không có nhưng va chạm nhẹ thì thường xuyên khó tránh khỏi.

Công việc dù vất vả, nguy hiểm là vậy nhưng chưa lúc nào cô Phương có ý định bỏ nghề, bởi nếu thiếu đồng lương eo hẹp ấy thì cả gia đình cô cũng không biết dựa vào đâu.

Những người công nhân vệ sinh môi trường còng lưng đẩy những xe rác cao quá đầu là hình ảnh dễ bắt gặp trên đường phố Hà Nội. Được chứng kiến tận mắt, chúng tôi mới thấy được hết sự vất vả khó khăn của họ.

Khi chúng tôi hỏi cảm nhận về công việc vệ sinh môi trường này thì các cô, chú trả lời: "Công việc tuy vất vả nhưng mà... vẫn vui" và cười lớn. Điều đó khiến chúng tôi cảm nhận được sự yêu nghề trong con người họ.

"Công việc tuy vất vả nhưng mà... vẫn vui" - đồng nghiệp cô Phương chia sẻ

Mỗi khi có cơn gió lạnh thoảng qua đều khiến những người đi đường lạnh run người, thế nhưng trên gương mặt thẫm đẫm sự vất vả của người công nhân vệ sinh môi trường lại lấm tấm những giọt mồ hôi.

Mùa đông đến, mọi người đều thích ở nhà, co ro trong chăn ấm nghỉ ngơi sau một ngày dài. Thế nhưng ở đâu đó vẫn có những người công nhân vệ sinh môi trường như cô Phương đang lặng lẽ cần mẫn quét dọn sạch sẽ trên những con phố.

Tâm sự với chúng tôi cô Phương chia sẻ: Cô sinh được 2 người con, nhưng không may người con trai cả của cô mắc bệnh tâm thần, chồng cô nay cũng đã có tuổi không đi làm được nữa.

Vất vả, độc hại, nguy hiểm là vậy, nhưng đồng lương mà người làm lâu năm như cô Phương nhận được cũng chỉ có gần 5 triệu đồng/tháng. Mọi chi phí sinh hoạt trong gia đình đều phải phụ thuộc cả vào đồng lương ít ỏi của cô. Đôi bàn tay gầy guộc này đã sưởi ấm cho cả một mái nhà, dáng hình bé nhỏ giờ mang trên vai cả một gánh nặng.

Một mình cô phải nuôi cả gia đình bằng những đồng lương ít ỏi

Thời gian trôi đi, sức khoẻ của cô cũng yếu dần. Công việc này ngày càng trở nên khó khăn hơn với cô, nhưng cô Phương vẫn đang phải gồng mình lên để kiếm đồng tiền nuôi cả gia đình.

Hơn 12 giờ đêm, khi tuyến đường phường Dịch Vọng Hậu đã sạch sẽ, sẵn sàng cho một ngày mới cô Phương lại lặng lẽ đạp xe hơn 10km số trên con đường vắng lặng trở về với gia đình.

Cõ lẽ Hà Nội đẹp nhất về đêm, nhưng đằng sau đó là nỗi vất vả sự cống hiến thầm lặng của  những người lao công đang ngày đêm giữ gìn vệ sinh mang lại một thành phố tươi trẻ, trong lành và không có ô nhiễm.

Dáng vẻ của cô Phương khiến tôi nhớ đến bài thơ Tiếng chổi tre của tác giả Chử Văn Hòa cũng là những lời cảm ơn chân thành nhất mà tôi muốn dành tặng cho cô.

"Buổi sáng sớm mênh mông trời đất

Chị lao công tất bật mưu sinh

Cần cù làm việc của mình

Cũng vì cuộc sống gia đình đấy thôi

Thời gian cứ nhẹ trôi dần mã

Nhìn con đường sạch lại đẹp sao

Bốn mùa chẳng quản gian lao

Tôi nghe tiếng chổi quét vào thời gian".

Bạn đang đọc bài viết Kỳ lạ người phụ nữ 20 năm không đón giao thừa cùng gia đình. Thông tin phản ánh, liên hệ đường dây nóng : 0912 345 014 Hoặc email: [email protected]

Cùng chuyên mục

Chuyện về những nữ công nhân làm đẹp hè phố
Nghề xây dựng vốn là công việc nặng nhọc ngay với cả nam giới, vậy nhưng ở bất kỳ công trường nào cũng dễ dàng bắt gặp bóng dáng của những nữ công nhân. Trên thực tế, có những phần việc chỉ bàn tay khéo léo, sự dẻo dai của phụ nữ mới có thể hoàn thành.
Cho phố phường xanh, sạch, văn minh
Cô Nguyễn Thị Thoa, một công nhân môi trường tại địa bàn quận Liên Chiểu chia sẻ: "Không cao quý như những ngành nghề khác, nhưng chúng tôi cũng rất tự hào khi được góp sức xây dựng thành phố văn minh, cảnh quan môi trường xanh, sạch, đẹp".
Nhọc nhằn nghề lao công giữa mùa dịch
Những ngày này, đường phố Đông Hà trở nên vắng vẻ, COVID-19 bùng phát nên ai cũng hạn chế ra đường. Vậy nhưng, những công nhân làm nhiệm vụ quét dọn đường phố và thu gom rác sinh hoạt hộ gia đình các khu dân cư thì vẫn miệt mài ngày đêm với công việc.
Một mình gánh cả gia đình
Những nữ công nhân vệ sinh môi trường gầy gò, chẳng nề hà nặng nhọc, thời tiết mưa rét, chỉ cần ngày hôm nay có được việc làm. Dù vất vả, khổ cực ra sao, họ vẫn cố gồng mình vì là trụ cột chính trong gia đình...
Cùng con trai làm "nghề rác"
Chị Lê Thị Huệ (Công nhân thu gom rác thuộc Công ty CP Môi trường và Công trình đô thị Đông Hà) luôn tự hào khi trong gia đình mình có đến 3 người làm trong ngành môi trường.

Tin mới